Những phát triển quốc tế gần đây thuộc Nghị định thư Montreal

Nhằm cụ thể hóa Công ước ViênNghị định thư Montreal đưa ra lịch trình cắt giảm bắt buộc đối với các chất gây suy giảm tầng ô-zôn. Lịch trình này sẽ được thường xuyên xem xét lại để điều chỉnh các thời hạn cho phù hợp với sự tiến bộ của khoa học và công nghệ. Những sửa đổi thường xuyên – lần gần đây nhất là Văn kiện sửa đổi Kigali năm 2016 – đưa thêm vào danh sách các chất gây suy giảm tầng ô-zôn mới. Nghị định thư được công nhận rộng rãi là hiệp định môi trường đa phương thành công nhất cho đến hiện nay.

Nghị định thư quy định những vấn đề gì?                                                                                         

Mục tiêu

Nghị định thư Montreal có cùng các mục tiêu với Công ước Viên, đó là bảo vệ sức khỏe con người và môi trường chống lại tác động tiêu cực từ các hoạt động của con ngườilàm biến đổi tầng ô-zôn.

Nội dung

Nội dung của Nghị định thư Montreal bao gồm các điều khoản cung cấp bối cảnh để hiểu Nghị định thư, các điều khoản ghi nhận cam kết của thành viên, các điều khoản về thể chế và các điều khoản về thủ tục đảm bảo tuân thủ.

Một số thiết chế được quy định trong Nghị định thư Montreal, một số khác được Cuộc họp các Bên thành lập, như Văn phòng và các Ban đánh giá.

Thể chế

Tuân thủ

Nghị định thư Montreal thiết lập thủ tục báo cáo các dự liệu thống kê về các chất bị kiểm soát và sử dụng cơ chế đảm bảo tuân thủ theo Công ước Viên như là các biện pháp đảm bảo tuân thủ.

Nghị định thư Montreal liệt kê tất cả các chất chủ yếu gây suy giảm tầng ô-zôn trong các Phụ lục A, B, C và E, và đề ra các nghĩa vụ bắt buộc loại bỏ từng bước các chất này cho các nước phát triển và đang phát triển. Các nghĩa vụ này liên quan đến việc tiêu thụ và sản xuất cũng như xuất, nhập khẩu các chất nêu trên. Đối với Việt Nam, với tư cách là nước đang phát triển, Điều 5 cho phép thời hạn loại bỏ dài hơn.12.2          

 Việt Nam cần tuân thủ những nghĩa vụ gì?                                                                                       

Các cam kết về tiêu thụ và sản xuất

Điều 2A đến 2J của Nghị định thư Montreal đặt ra lộ trình để loại bỏ dần các chất gây suy giảm tầng ô-zôn khác nhau. Đối với các nước đang phát triển, các lộ trình được điều chỉnh lại theo Điều 5. Từ năm 1999, Văn kiện sửa đổi Bắc Kinh bổ sung thêm Điều 2F quy định lộ trình loại bỏ chất Hydrochlorofluorocarbons (HCFC). Đây là các chất thay thế cho CFCtrong các thiết bị tủ lạnh, tủ đá và điều hòa không khí sau khi CFC được loại bỏ theo Điều 2A.